Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

10 điều khiến bạn dễ bị mất việc nhất


10 điều khiến bạn dễ bị mất việc nhất


Phải rất lâu bạn mới tìm được việc làm phù hợp, nhưng chỉ cần một sai sót nhỏ, bạn đã đánh mất nó.

Ở đâu cũng vậy, người lao động mất từ 3 đến 15 tháng để có được một việc làm phù hợp, nhưng chỉ cần vài ngày hoặc vài tuần để có thể đánh mất nó. Sau đây là 10 điều khiến người ta dễ bị mất việc nhất, theo tổng hợp của CareerBuilder (Mỹ).


1. Thiếu khả năng hoà nhập với đồng nghiệp

Nghiên cứu gần đây của trường kinh doanh Harvard và của Tạp chí Fast Company đều cho thấy một điểm chung là người ta thường thích làm việc với người có năng lực kém hơn mình chứ không thích làm với người trên tài. Điều đó có nghĩa, càng có năng lực cao trong công việc thì càng phải cố gắng hơn mới có thể hoà nhập với đồng nghiệp.

Thế nên cho dù làm tốt công việc tới đâu nhưng không tìm được sự đồng cảm của đồng nghiệp thì nguy cơ thất nghiệp luôn chờ chực, bởi hầu như không có chủ doanh nghiệp nào muốn giữ lại một người luôn bị nhiều người khác né tránh.

2. Không biết làm việc theo nhóm

Không ai cảm thấy dễ chịu khi làm việc với những "cậu ấm cô chiêu" khó chiều. Và tổ chức nào cũng cảm thấy cần phải loại người như vậy, bởi họ không những không góp phần tạo nên sức mạnh tổng hợp với tác phong chuyên nghiệp mà còn làm ảnh hưởng xấu tới tinh thần phấn đấu của cả tập thể.

Chính vì vậy mà ngày nay, hầu như trong bất kỳ mẩu tin quảng cáo tìm ứng viên nào cũng thấy xuất hiện cụm từ đại loại như "Yêu cầu: có khả năng làm việc độc lập và làm việc nhóm" bên cạnh những yêu cầu khác như chăm chỉ, sáng tạo, năng động...

Đơn giản, bởi làm việc theo nhóm sẽ có được sức mạnh tập thể giúp giải quyết các vấn đề lớn mà nếu làm việc đơn lẻ không hoặc khó có thể hoàn thành. Làm việc theo nhóm không là phương pháp mới nhưng không phải lúc nào và ai cũng thực hiện tốt.

3. Không hoàn thành công việc đúng thời hạn

Nếu thời hạn chót để hoàn thành công việc là thứ tư thì chậm mất một ngày sang thứ năm là điều phá hỏng toàn bộ nỗ lực chung trong cả quá trình. Đó là điều không thể chấp nhận được với tất cả các tổ chức, bởi họ cần những người để có thể tin tưởng giao phó công việc.

Việc chậm tiến độ không những chứng tỏ sự thiếu chuyên nghiệp của người đó mà còn có thể làm hỏng cả công việc và kế hoạch chung của tập thể, làm xấu đi hình ảnh của doanh nghiệp và chủ doanh nghiệp trước mắt đối tác hay khách hàng.

Để tránh tình trạng xấu nhưng rất hay xảy ra này, tốt nhất nên hạ mức độ hứa hẹn và tăng thời hạn giao trả kết quả, sau đó làm cả ngày cả đêm nếu cần thiết.

10 điều gây khó chịu cho cấp trên


10 điều gây khó chịu cho cấp trên

Ở đâu chúng ta cũng nghe thấy các nhân viên phàn nàn về cấp trên của mình. Tuy nhiên, quan hệ giữa người quản lý và các nhân viên chỉ là mối quan hệ xã hội đơn thuần, nghĩa là mối quan hệ đó luôn có hai mặt đối lập nhau. Những lời phàn nàn nơi công sở không chỉ xuất phát từ phía nhân viên, mà các “ông sếp” cũng thường xuyên kêu ca về nhân viên của mình.

John Putzier, một chuyên gia tuyển dụng nhân sự có trên 10 năm kinh nghiệm, đã tiến hành điều tra tại nhiều công ty và đưa ra bản kết luận đúc kết thái độ và suy nghĩ của người quản lý đối với hành động thường ngày của nhân viên. Công trình nghiên cứu của John có tiêu đề “Sự lập dị trong công việc – làm thế nào để cấp trên khỏi bực mình?” đã nêu lên 10 hành động của các nhân viên khiến bất cứ vị sếp nào cũng cảm thấy khó chịu:

1. Lạm dụng việc nghỉ ốm

Vấn đề này luôn là chuyện đau đầu đối với người quản lý. Theo Putzier, những nghiên cứu gần đây cho thấy, cứ ba nhân viên xin nghỉ ốm thì có một là mượn cớ này để che đậy nguyên nhân thực. Điều này khiến các ban giám đốc gặp khó khăn trong việc lên kế hoạch, lập dự án cũng như dự trù thời gian và chất lượng thực thi công việc.

2.Ý thức vệ sinh kém:

Một bánh xà phòng và một ống kem đánh răng có thể có tác dụng rất lớn trong việc cải thiện các mối quan hệ tại nơi làm việc. Những nhân viên biết giữ gìn vệ sinh luôn được đồng nghiệp và cấp trên quý mến. Ngược lại, sếp cũng rất khó chịu với những nhân viên có tác phong luộm thuộm và không biết giữ vệ sinh cá nhân.

Nhân đây, chúng tôi (Business World Portal) cũng muốn nêu ra trường hợp xảy ra trong thực tế tại một công ty đa quốc gia ở Việt Nam. Đó là chuyện vệ sinh thân thể của nhân viên Việt Nam, đặc biệt là nữ nhân viên - một vấn đề khá tế nhị nhưng chúng tôi mạnh dạn nêu ra trong bài viết này để các bạn có dịp tham khảo.

Trong một công ty cung cấp dịch vụ kiểm toán lớn tại TP. Hồ Chí Minh, một số chuyên gia nước ngoài thường phàn nàn rằng, nữ nhân viên của họ có "vấn đề" trong việc chăm sóc vệ sinh cá nhân. Vì đây là một công ty cung cấp dịch vụ khá uy tín nên việc tiếp xúc với khách hàng, tạo thiện cảm cũng như tác phong chuyên nghiệp trong giao tiếp với khách hàng là một vấn đề quan trọng được ban giám đốc đặc biệt chú trọng. Tuy nhiên, có thể do thói quen, một số nữ kiểm toán viên đã không mấy quan tâm đến chuyện vệ sinh cá nhân, ví dụ như chuyện hôi nách, hôi miệng. Điều này đã gây ra không ít khó chịu cho các chuyên gia nước ngoài - những người đặc biệt để ý đến vấn đề vệ sinh trong công sở cũng như tác phong, phong cách của nhân viên khi giao tiếp với khách hàng. Mùi hôi nách, hôi miệng "toát" ra từ người đối thoại, đặc biệt là người đang muốn cung cấp cho bạn một sản phẩm hay dịch vụ nào đó, sẽ dễ làm bạn cảm thấy khó chịu và ở một mức độ nào đó, bạn sẽ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện. Và như vậy, rõ ràng là doanh nghiệp cung cấp dịch vụ sẽ mất đi những khách hàng tiềm năng chỉ vì chuyện tế nhị kia. Tuy nhiên, đây lại là chuyện tương đối khó xử nên các chuyên gia nước ngoài đã đề nghị phòng nhân sự tổ chức mua các lọ lăn khử mùi hôi nách để vào phòng vệ sinh nữ để những ai "có tật" sẽ "giật mình". Vậy nhưng, thí nghiệm này không mang lại hiệu quả như họ mong muốn. Mãi cho đến khi Giám đốc nhân sự tổ chức một cuộc họp "kín" chỉ toàn nhân viên nữ, vấn đề mới được cải thiện chút ít. Qua việc này mới thấy rằng, một số nữ nhân viên của ta chưa thật quan tâm đến chuyện "cái răng, cái tóc là vóc con người".

3. Tự do quá trớn

Sẽ thật tuyệt vời nếu bạn có được sự tự do trong công việc, tuy nhiên, nếu sự tự do này trở nên quá mức, thì đã đến lúc bạn cần điều chỉnh giảm bớt xuống. Cấp trên không muốn thấy các nhân viên của mình tự do đến mức “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, bởi họ cảm thấy như vậy sẽ rất khó kiểm soát công việc trong công ty.

Khắc phục 7 biểu hiện tiêu cực trong công việc


Khắc phục 7 biểu hiện tiêu cực trong công việc


Một khi hiệu suất công việc ngày càng đi xuống, không chỉ những người quản lý mà mỗi nhân viên đều phải chịu một phần trách nhiệm dẫn hậu quả này. Đã đến lúc bạn nên nhìn lại, kiểm điểm và khắc phục những biểu hiện tiêu cực trong tác phong làm việc của mình .

Ỷ lại qui trình làm việc một cách cứng nhắc thụ động

Đo đếm, đánh giá tác phong của nhân viên, kết quả công việc... không phải lúc nào có những chuẩn mực nhất định (mặc dù trên lý thuyết, người quản lý vẫn thường đưa ra những qui định cụ thể). Trong thực tế, để đạt được kết quả mong muốn, người quản lý và nhân viên phải biết linh hoạt và nhạy bén hơn trong công việc.

Nói cách khác, những qui định của công ty chỉ giúp thiết lập một qui trình làm việc phù hợp. Điều này không có nghĩa là tuân thủ những qui tắc này một cách cứng ngắt là bạn đã có thể làm tốt công việc và trở thành một nhân viên giỏi.

Ví dụ như, theo qui định cơ quan, bạn phải đến văn phòng vào lúc 8 giờ và thông báo cho người quản lý mỗi khi cần ra ngoài gặp gỡ khách hàng, một trường hợp đặc biệt đến với bạn, khách hàng chỉ có thể gặp bạn cũng ngay vào lúc 8 giờ, chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn yêu cầu dời cuộc hẹn vì bận đến cơ quan trình diện?

Theo đó, nếu thiếu động lực làm việc và một khả năng nhạy bén linh hoạt, bạn sẽ tốn thời gian vô ích mà chẳng đạt được kết quả như mong muốn. Vì thế, cho dù mỗi ngày bạn có mặt ở cơ quan 8 tiếng thì những năng lực của bạn vẫn chưa chắc được đánh giá cao.

Để nước đến chân mới nhảy

Bạn cần phải chuẩn bị cho mình một thái độ và tư thế luôn sẵn sàng trong công việc. Đây là chiếc chìa khóa giúp bạn mở một trong những cánh cửa đi đến đích thành công.

Thật đáng tiếc khi mà nhiều người trong chúng ta vẫn duy trì cung cách làm việc thụ động. Mỗi khi bắt tay vào những dự án mới hoặc tham dự những cuộc họp quan trọng, họ góp mặt mà không có một ý niệm cụ thể rõ ràng trong đầu, cũng như không dành thời gian đầu tư cho kế hoạch, tìm kiếm những thông tin cần thiết.

Những người nhân viên như thế không những chẳng đạt được kết quả công việc mong muốn mà còn tạo cho đồng nghiệp và đối tác ý nghĩ họ không phải là người nghiêm túc trong công việc.

Bảo thủ

3 lưu ý dành cho các ông chủ tương lai


3 lưu ý dành cho các ông chủ tương lai


Nếu là người mới khởi sự kinh doanh, hẳn bạn sẽ có nhiều điều cần lo nghĩ về việc làm thế nào để đạt được thành công. Thực tế cho thấy, đối với các doanh nghiệp nhỏ mới thành lập, có những nguyên nhân dẫn đến thất bại mà các chủ doanh nghiệp đôi khi không lường trước được.

Trong vô số nguyên nhân chủ quan và khách quan đó thì 2 nguyên nhân sau đây sẽ thường gặp nhất:
1. Cạn vốn trước khi doanh nghiệp có thể tự đứng vững và chi trả cho chính nó.
2. Quản lý yếu kém, bao gồm phương pháp điều hành không thích hợp, phát triển quá nhanh, ra quyết định sai lầm ...
Ngoài ra, 3 “chuyện vặt” khác có thể làm cho rất nhiều chủ doanh nghiệp phải nếm mùi thất bại được nêu dưới đây cũng là những lưu ý rất đáng để bạn tham khảo.

1. Những nguyên tắc cố hữu

Từ lúc sinh ra cho đến khi bước sang ngưỡng giữa 20 và 30 tuổi, chúng ta tồn tại trong một môi trường với toàn những nguyên tắc. Khi còn bé, cha mẹ nói với chúng ta những việc nên và không nên làm. Họ thay ta quyết định tất cả mọi việc. Khi chúng ta đến tuổi đi học, thầy cô giáo là người kiểm soát và điều khiển. Chúng ta đến trường vì bị buộc phải làm thế. Khi bạn 12 tuổi, hãy tưởng tượng cha mẹ sẽ nói gì khi bạn nói với họ là bạn muốn nghỉ học 1 ngày? “Con phải đi học, chuẩn bị nhanh nào, bố (mẹ) sẽ đưa con đến trường!”. Chúng ta phải tự lau dọn phòng riêng, không được ra ngoài chơi cùng chúng bạn …

Chúng ta phải làm xong bài tập nếu muốn được chơi điện tử. Điểm xấu ư ? “Vui lòng quỳ gối úp mặt vào tường đi nhé!”. Thậm chí trong những hoạt động ngoại khoá, vui chơi ngoài giờ ở trường, bạn cũng phải tuân theo mệnh lệnh của người phụ trách. Rất hiếm khi bạn tự đưa ra một quyết định nào đó mà chỉ toàn phải tuân theo mệnh lệnh và quyết định của người khác. Bạn thử ngẫm lại xem có đúng không? Trong 12 năm đầu tiên của đời mình, bạn đã tự mình đưa ra được bao nhiêu quyết định? Rõ ràng là không nhiều, đúng không?

Sau khi ra trường, đến một nơi khác sinh sống và tìm được việc làm đầu tiên, bạn cảm thấy sao? “Lạy Chúa, cuối cùng con cũng đã được tự do! Cuối cùng tôi đã được tự do rồi!” – có phải bạn cảm thấy vậy không? Thật ra, thay vì tuân theo mệnh lệnh của cha mẹ và thầy cô như trước thì bây giờ bạn phải nghe theo cấp trên hay ông chủ của mình. Cứ mãi phải làm theo ý người khác làm bạn khó chịu. Công việc ngập đầu khiến bạn căng thẳng. Muốn vi vu đây đó với bạn bè cũng không được vì “Tôi phải làm việc rồi”. Và điều tệ hại nhất là việc đánh giá nhân viên ở công ty bạn. Họ đánh giá, phê bình nhân viên dựa trên những tiêu chuẩn bạn chẳng thể nào hiểu nổi. Bạn tự hỏi liệu tình trạng này sẽ tiếp tục trong bao nhiêu năm nữa đây?

Thế rồi một ngày đẹp trời nào đó, bạn gạt phăng tất cả và tuyên bố: “Tôi sắp điên rồi ! Tôi không thể nào chịu đựng thêm nữa. Tôi sẽ bắt đầu tự mình kinh doanh và làm chủ của chính mình. Đúng vậy, chẳng còn ai có thể sai bảo tôi được nữa!”.

Và bạn bắt đầu thành lập doanh nghiệp riêng. Giờ thì bạn đã có thể bước thẳng ra từ phòng ngủ là đến được ngay nơi làm việc. Tất cả các quyết định giờ là của bạn, tuỳ thuộc vào bạn. Hôm nay sẽ làm việc hay là đi chơi golf? Bạn có thể làm gì tuỳ thích.

Trong một thời gian ngắn bạn chuyển từ cuộc sống của những người luôn làm theo chỉ đạo của người khác sang trạng thái làm chủ hoàn toàn. Cảm giác này sẽ như thế nào? Thật ra việc này không hề dễ chịu như bạn tưởng. Bạn không thể làm việc như lúc còn đi làm thuê mà phải chịu trách nhiệm với tất cả các quyết định, việc làm của mình. Mỗi kết quả từ quyết định bạn đưa ra giờ đây sẽ trút lên vai ông chủ trẻ là chính bạn. Nếu sai lầm, bạn có thể sẽ bị phá sản.

Vậy thì phải làm thế nào để thích nghi? Trước hết, hãy chấp nhận thay đổi. Nếu trước đây bạn chỉ quen làm theo yêu cầu, mệnh lệnh của người khác thì giờ đây mọi chuyện đã hoàn toàn ngược lại. Do chịu ảnh hưởng từ những người khác, suy nghĩ của bạn về chính bản thân mình có thể bị sai lệch. Hãy tự đánh giá lại về bản thân, xem xét những lời khen chê của mọi người dành cho mình. Bạn phải là chính bạn với bản chất thật của mình chứ không dựa vào nhận xét của mọi người.

2. Chọn đối tượng để tham khảo ý kiến

Tập làm sếp trong tương lai


Tập làm sếp trong tương lai


Phấn đầu nghiệp vụ chuyên môn, có “bề dày thành tích trong công tác” chưa đủ, bạn còn phải có đầy đủ phẩm chất, phong cách của người sếp chân chính.

Luôn là người đi tiên phong


Không ngại khó, ngại khổ hoặc sợ thất bại, dè dặt không dám thử sức ở bất cứ công việc gì mà bạn được giao. Thậm chí có một việc mà chính sếp còn đang băn khoăn do dự chưa dám quyết định, nếu cảm thấy có thể làm thành công, bạn cần động viên và khích lệ sếp, đồng thời hãy nhận phần việc đó về mình và cố gắng hoàn thành tốt. Kể cả khi bạn bị thất bại, nhưng không sao. Vì đây là phẩm chất rất cần thiết của một người lãnh đạo sau này: dám nghĩ, dám làm.

Làm việc gì cũng phải đặt lợi ích của cái chung lên trên

Đương nhiên đi làm bạn cần phải có thu nhập, thu nhập càng cao thì càng tốt. Song muốn là người lãnh đạo trong tương lai thì ngay từ bây giờ bạn đừng bằng lòng với cách sống của một công chức: chỉ phấn đấu hoàn thành thật tốt công việc được giao, cố gắng để miễn sao hàng tháng bạn có mức lương cao nhất, còn sự phát triển của công ty, lợi ích của nhiều người khác bạn không cần quan tâm. Thậm chí có nhiều người còn sẵn sàng để cho công ty, cơ quan thiệt hại về kinh tế, mất bản quyền một sáng chế, lộ bí mật chuyện kinh doanh để thu lợi về cho cá nhân mình. Những người đó không bao giờ trở thành một người lãnh đạo tốt.

Đánh giá một người chủ yếu phải dựa vào năng lực và phẩm chất của họ

Những cá tính của ai đó không hợp với sở thích của bạn, một vài nét trong sinh hoạt đời thường của họ hơi khó coi, đời tư của họ không ổn thỏa… Đừng lấy những điều đó làm chính khi đánh giá về một con người. Mà cái chính là bạn nhận thấy rõ họ đã làm việc ra sao, năng lực của họ đến đâu và phẩm chất đạo đức của họ như thế nào. Đó mới là cái nhìn đúng mức của một người lãnh đạo.

Trung thực và thẳng thắn trong mọi chuyện

Bạn trót có những hành động sai dù là cố tình hay vô ý làm ảnh hưởng đến uy tín cơ quan, thiệt hại về vật chất cho công ty hoặc làm liên lụy đến ai đó, dù không ai biết về hành động đó của bạn thì cũng đừng ỉm đi. Việc này không phải ai cũng thực hiện được, nhưng với một người lãnh đạo thì rất cần thiết. Bạn cũng không thể lờ đi hoặc bao che cho một việc làm sai trái, ảnh hưởng đến mọi người của một ai đó, kể cả sếp.

Lập trường trước sau như một

“Quan tâm cũng ừ, quan tâm cũng gật”, “gió chiều nào che chiều ấy”, “ba phải”… không phải là phẩm chất của một người lãnh đạo. Có thể bạn chỉ là số ít, thậm chí chỉ có một mình trong một cách nghĩ, cách làm nào đó, trong một nhận xét, đánh giá về một việc nào đó song bạn đừng dao động, nao núng mà phải giữ vững lập trường. Cũng có thể bạn sẽ sai song bạn sẽ có một thành công: rèn luyện cho mình một tư chất: kiên định, dám làm, dám chịu.

Hòa đồng, nhân ái, bao dung với tất cả mọi người

Không tách mình ra khỏi tập thể, sống chết, no đói có nhau nhưng không phải là a dua, kéo bè kéo cánh vì lợi ích riêng của một nhóm người. Bao dung, nhân ái với đồng nghiệp, kể cả khi người đó trót có cách nghĩ, trót có những hành xử không tốt, không đúng với bạn. Điều này chẳng dễ chút nào khi bạn cũng chỉ là một người bằng xương bằng thịt. Song khi mới chỉ là một công chức, một nhân viên mà bạn không thể bỏ qua cho một ai đó vì họ có điều gì không phải với bạn thì khi là sếp làm sao để bạn không có thái độ và hành vi trả miếng, trù dập nhân viên dưới quyền?

Thật chẳng dễ chút nào và có quá nhiều thử thách phải nỗ lực vượt qua nếu bạn muốn trở thành sếp trong tương lai.

(Thế Giới Phụ Nữ)  

Bí quyết lên tới đỉnh cao sự nghiệp


Bí quyết lên tới đỉnh cao sự nghiệp


"Đó là biện pháp hữu ích để bạn không bao giờ lặp lại những sai lầm đó nữa", ông nói. Và đây là những bài học ông rút ra được từ những người khác được đăng trong cuốn sách này.

Lắng nghe lời trái tim, không chỉ làm việc vì mục đích kiếm tiền. Điều này nghe có vẻ buồn cười, nhưng đây là bài học ông tích cóp được từ Diane N. Bark, Giám đốc Công ty Dịch vụ tài chính DHB. "Hãy yêu thích công việc của mình bởi nó sẽ giúp cuộc sống của bạn đáng yêu hơn", Bark khuyên.

Ông này tin rằng, nếu biết lắng nghe lời trái tim bên cạnh lý trí thì chúng ta có thể hoàn toàn đi đúng hướng. Nếu yêu thích công việc, chắc chắn chúng ta sẽ làm tốt và sẽ được ông chủ đánh giá cao.

Mặt trời không chiếu sáng mãi mãi. Đây là bài học mà Trump đã học tập được từ Barbara G. Berger, Giám đốc Công ty Thực phẩm FCM. Theo đó, trong lúc đang ở trên đỉnh cao, chúng ta nên chuẩn bị sẵn cho lúc "xuống dốc" bởi không thành công nào là mãi mãi.

Đằng sau những vinh quang luôn tiềm ẩn rủi ro, nhận ra và hiểu được điều này sẽ giúp bạn dễ dàng vượt qua mọi khó khăn với một tâm lý thoải mái nhất. Và, thành công mới sẽ lại đến.

Tìm hiểu ông chủ tương lai của mình. Một người bạn của Trump đã nói với ông như vậy khi hai người trao đổi kinh nghiệm kinh doanh với nhau.

Theo đó, khi được giới thiệu một công việc mới, thay vì hỏi " lương tháng thế nào?" hay "chế độ đãi ngộ ra sao?", bạn hãy hỏi "nếu làm việc ở đây thì tôi sẽ báo cáo công việc trực tiếp với ai, tôi sẽ học được gì từ người quản lý đó".

Sau khi có câu trả lời, bạn hãy tìm hiểu cung cách làm việc cũng như những gì thuộc về nguyên tắc làm việc của người đó. Bạn hãy tin rằng, những điều bạn biết được về ông chủ của mình sẽ có tác động trực tiếp đến công việc của bạn trong tương lai.

Đừng quá lo lắng về những việc bạn không thể kiểm soát. Thay vì buồn chán, hãy tập trung sức lực vào những gì bạn có thể giải quyết được. Đây là điều Trump học được từ David Dombrowski, Giám đốc điều hành Công ty Detroit Tigers trong một ngày mưa gió ở sân bóng chày.

Nếu bạn không được mời làm một công việc mà bạn hằng mơ ước thì cũng đừng quá lo lắng. Hãy làm những việc vừa sức mình một cách tốt nhất và chờ cơ hội khác.

Lắng nghe, đừng vội hành động. Thường thì mọi người luôn chờ đợi để được nói, được phát biểu trong các cuộc hội thoại, hay thậm chí trong cuộc phỏng vấn.
Thế nhưng, Stephen B. Siegel, Giám đốc Công ty ESG lại cho rằng, vào những lúc như thế, trừ những điều bắt buộc phải nói, còn lại, tốt nhất bạn nên lắng nghe để góp nhặt thông tin.

Chẳng hạn trong một cuộc phỏng vấn, thay vì liến thoắng nói những gì đã chuẩn bị trước, nên lắng nghe người tuyển dụng nói về những phẩm chất họ chờ đợi từ các ứng viên và chứng minh mình có thể đáp ứng được những phẩm chất đó.

( VnExpress )  


10 thái độ của người thành đạt


10 thái độ của người thành đạt


Một số người vẫn luôn tự hỏi tại sao trong công việc, mình vẫn dậm chân tại chỗ, trong khi mọi người thăng tiến vù vù? Và bạn luôn cho rằng vì họ trẻ, có học, có tài năng hay quyền lực ư?

Tuy nhiên, theo những nghiên cứu gần đây, thái độ trong công việc là yếu tố cũng quan trọng không kém, và quan trọng hơn cả, chính bạn có thể tác động, thay đổi được cuộc đời mình. Tiến sĩ tâm lí học Martin Seligman, tại ĐH Pennsylvania, Mỹ phát hiện thái độ là một biểu hiện của thành công hơn chỉ số thông minh (IQ), nền tảng học vấn. Bạn còn chần chừ gì nữa? Hãy tạo cho mình 10 thái độ sau của những người thành đạt.

1. Tôi làm chủ cuộc đời tôi: Nếu bạn chỉ ngồi chờ chuyện “lạ” xảy ra với bạn, thì tốt hơn hết, bạn hãy tự tạo ra chuyện “lạ” cho mình. Bạn là thuyền trưởng mà, phải không nào?

2. Làm gì có chuyện “bó tay”, “bó toàn thân” được: Vì nếu bạn nghĩ, bạn không làm được chuyện gì, có thể bạn sẽ không làm được việc ấy thật chứ chẳng đùa. Hãy nghĩ khác!

3. Không có việc gì cỏn con cả, chỉ có tư duy cỏn con: Bạn sẽ không biết khi nào người khác sẽ để ý đến việc bạn làm. Do vậy, hãy tự tin và làm cho ra trò, cho dù việc đó bé tí.

4. Biết đâu được, ai cũng có thể là người giúp bạn: Bên cạnh hăng hái trong công việc, bạn cũng nên cư xử đẹp với những người bạn liên hệ, rồi việc gì cũng đâu vào đấy cả thôi.

5. Tôi phải làm cái việc này sao? Không hề gì: Chuyện một số sinh viên ra trường làm không đúng chuyên ngành thì cả thế giới này, nước nào chẳng thế. Tuy nhiên, cái việc không đúng chuyên ngành đó, bạn hãy làm cho thật xuất sắc vào.

6. Không chỉ là chuyện bạn biết điều gì, quan trọng hơn là bạn biết được những ai: Người thành công luôn tạo dựng những mối quan hệ trong và ngoài công việc. Mời đối tác đi ăn trưa, hoặc “happy hour” sau giờ làm việc hoặc tham dự các hiệp hội sẽ giúp bạn rất nhiều.

7. Tôi phải làm thế nào để công việc tốt hơn nhỉ: Hãy tự nguyện đề xuất tham gia vào những việc bạn quan tâm, học kĩ năng mới, giúp bạn đồng nghiệp khi họ cần. Người khôn không chỉ làm hết việc, mà còn biết làm thế nào để lại dấu ấn của mình.

8. Thất bại là “chuyện nhỏ như con thỏ”: Xem ra ít có ai thành công mà không trải qua những lúc thất bại, cay cú. Người thành công thường học tập từ những thất bại của chính mình.

9. Tôi là fan của tôi, chứ còn ai nữa: Không ai cổ vũ bạn? Cũng chẳng sao, bạn hãy tự thưởng cho chính mình vì điều đó giúp bạn cũng cố được tinh thần.

10. Hãy luôn luôn lắng nghe, luôn luôn tìm kiếm: Cũng có lúc bạn “chán như con gián” mặc dù với công việc hiện tại cũng không bi kịch lắm. Do vậy, hãy luôn lắng nghe, và tìm kiếm cơ hội quanh mình.

(Tuoitre.com.vn)  

Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào?


Charles Tran





Thói đời là không ai chấp nhận cái đích mà mình đã đạt được, vì không một ai lại bằng lòng với cái mà mình có và họ biện minh bằng rất nhiều lý do khác nhau để bào chữa cho cái tham vọng của mình, và tôi cũng thế.
Ngày đến Mỹ tôi chỉ mới 30, là một người lanh lợi và rất quyết đoán, cộng với những kinh nghiệm tôi có được trong quân ngũ, tôi rất tự tin vào khả năng hội nhập của mình trong một xã hội mới, mặc dù tài sản mà tôi mang theo chỉ có một bộ đồ duy nhất mặc trên người và không một xu dính túi. Thế mà khi ngồi viết bài này, tôi đã là một người hưu trí.
Ngồi bồi hồi nhớ lại những ngày đầu tiên đến Mỹ, lương tối thiểu cho một công nhân không có nghề chuyên môn như tôi chỉ có 2,75 đô la và cao lắm cũng chỉ 4 đô la, lại là người Á Đông, không có xe cộ và trong lòng còn mang đầy những vết thương tình cảm quá lớn. Nhưng dù sao tôi vẫn tự nhủ: Mình phải cố gắng, và biết ra sao ngày sau. Thế rồi những việc xảy đến với tôi trong những ngày đầu ở Mỹ bây giờ lại là cả một vùng kỷ niệm.
Tôi đã đọc một số bài viết của các anh chị khác về sinh hoạt của người Việt 5 châu. Những đề tài được nói đến trong các bài viết như: Nước Mỹ không là thiên đường, Tôi làm giàu ở Mỹ, và các bài viết khác quanh quẩn thì nó vẫn nói lên thực trạng về "ước ao làm giàu" của mỗi người. Có rất nhiều bài lên tiếng chê bai nước Mỹ, các bài viết đã mang đến cho độc giả cái nhìn rất tiêu cực, và cũng làm cho những người ở Việt Nam không khỏi chùn chân khi quyết định đi Mỹ. Và tôi cũng nhận thức được rằng những bài viết mà tôi đã đọc, họ chỉ nói lên được một góc nhỏ nào đó trong quá trình va chạm thực tế của họ khi đến Mỹ, và nó cũng chỉ gói gọn trong khuôn khổ kiến thức của họ. Vì vậy trong phần “Ý kiến của bạn” có nhiều khen ngợi, và cũng đầy rẫy những chống đối chê trách. Vì vậy khi quyết định viết bài này, tôi xin xác định mục đích của bài viết này như viết về kỷ niệm, và mong được chia sẻ với bạn đọc những kinh nghiệm mà tôi có khi trải nghiệm cách làm giàu của tôi trên đất Mỹ. Và để thành công tôi đã áp dụng cách làm giàu như sau:
1. Lắng nghe, ít nói, biết nhìn 
Tôi đã tập lắng nghe điều mọi người thích nói. Còn họ nói đúng hay sai thì không quan trọng, điều quan trọng là tôi tập được thói quen biết ghi nhận và tránh phát biểu những điều mà tôi không thực sự biết. Thói quen này đã giúp tôi có "cái nhìn thực dụng". Người ta có thể nói suốt đời và nói rất giỏi, nhưng sẽ không thể làm được suốt đời và khi người ta bảo: Làm đi đừng nói vì thời gian không chờ khi bạn nói, thật là chí lý với tôi.
2. Tự tin, học hỏi, tránh người ba hoa
Tập được thói quen biết lắng nghe, biết kiềm chế phát biểu đã cho tôi "cái nhìn" và "cái nhìn" đã là chìa khoá mở cách cửa cho tôi đi đến thành công. Tôi nhìn được nhiều thứ khác nhau trong nhiều lĩnh vực từ kinh doanh, đến tài chính, tham khảo về cổ phiếu và ảnh hưởng của chính trị với kinh tế như thế nào, và tôi chợt nhận thức được một điều là tại Mỹ: Khi một người là một con nợ của các tập đoàn tài chính thì người đó là người có sức mạnh. Chẳng thế mà những ngày đầu trên đất Mỹ, nhiều anh bạn của tôi hãnh diện khoe với bạn bè là anh ta được cấp thẻ Visa, hay Master Card và cho biết là phải khó khăn lắm mới có được, trong khi tôi đã có trong tay trên 80 thẻ tín dụng từ Visa, Master Card, Monte Blanche, tới American Express.
Để có những thẻ này chẳng có gì là khó khăn, tôi chỉ cần mở một tài khoản trong ngân hàng thì ngoài thẻ ATM, họ cũng mời tôi làm đơn xin cấp các loại thẻ khác, mà thông thường nhất là Visa và Master Card. Xin đừng vội nghĩ là các ngân hàng tốt với bạn, hay bạn là người có quyền lực mà được mời để sử dụng các loại thẻ này, chẳng qua mỗi lần bạn dùng thẻ thì ngân hàng cũng có lợi nhuận, và ngân hàng họ cần có càng nhiều người dùng thẻ càng tốt.
Ngày đó thông thường thì khi cấp thẻ các ngân hàng không buộc người sử dụng phải trả tiền “Hội viên" (Free Membership). Nhưng tín dụng thì họ cấp cho cũng chỉ ở mức cao nhất khoảng 5.000 USD và thấp nhất khoảng 1.000 USD. Những thẻ tín dụng phải trả membership do các ngân hàng lớn cấp thoạt đầu tín dụng cũng như các thẻ không phải trả tiền hội viên. Các ngân hàng căn cứ vào thời gian sử dụng thẻ và quá trình dùng thẻ của bạn, không có sơ xuất như trả nợ trễ, hay trong hồ sơ tín dụng khác không có những dấu hiệu mà ngân hàng gọi là “Bad Credit” thì tín dụng của bạn sẽ được cho cao hơn. Từ cái “nhìn" này tôi đã thấy được sức mạnh của tín dụng như thế nào, nên tôi đã xin tất cả các loại thẻ nào mà tôi có thể xin được.
Mặc dù có số lượng thẻ lên đến 80 cái, thoạt đầu chỉ là để “trả đũa mấy anh bạn hay “nổ” của tôi", nhưng một ngày tôi mới ý thức rằng tôi có cái sức mạnh tiêu dùng cùng lúc đến 275.000 USD. Dĩ nhiên sử dụng thì phải trả lại, và tôi chỉ có 25 ngày để hoàn trả mà không mất tiền lời. Và nếu phải trả số tiền tối thiểu của 80 thẻ thì chẳng có cách nào mà tôi trả nổi, nên tôi phải có chiến lược để vay và trả mà không phải trả tiền lãi, cũng như không bị trễ (late payment). Tại Mỹ khi bạn dính vào trường hợp bị "bad credit", cũng đồng nghĩa với bạn đã đánh mất 50% khả năng huy động đồng vốn khi cần, và tất cả những nhu cầu mua bán cần đến tín dụng như xe hơi, nhà cửa, bạn đều phải trả mức tiền lãi cao hơn những người có "good credit".
Tôi đã mua căn nhà đầu tiên vào năm 1979, bằng mớ tiền nhựa này, và mua tại phiên tài sản bị bán đấu giá. Căn nhà rộng 1700SF, có 4 phòng ngủ, hai phòng tắm với giá 42.000 USD, nhưng tôi phải trả hết số tiền trong vòng ba ngày. Lập tức tôi sử dụng ngay 30 thẻ tín dụng để lấy ra số tiền mặt 42.000 USD. Thanh toán xong tiền mua nhà, tôi tìm đến ngân hàng vay lại nợ để trả lại cho các thẻ tín dụng, điều mà tôi sửng sốt là mặc dù tôi mua căn nhà này với giá 42.000 USD, khi ngân hàng cho định giá để xác định mức lãi và tiền cho vay, họ định giá căn nhà tôi mua có giá thị trường đến 65.000 USD. Như vậy equity trong căn nhà tôi thặng dư đến 23.000 USD. Và với chương trình vay mua nhà: trả trước 25% hay 16.250 USD (Down Payment), tôi được vay 48.750 USD. Thực tế số tiền tôi phải có ngay để trả cho các thẻ mà tôi đã dùng chỉ có 42.000 USD, như vậy ngoài số tiền 42.000 USD phải hoàn trả, tôi vẫn còn có dư 6.750 USD. Và trong vài thập niên tôi vẫn dùng thẻ tín dụng để kinh doanh nhà đất, và trở thành Real Estate Broker. Tôi đã chọn địa ốc là môi trường hoạt động thường xuyên của tôi.
Tôi là một trong số lớn những người thành công trong giai đoạn đầu từ 1975 đến 1985. Tính đến thời điểm cuối năm 1985, tổng số trị giá tài sản của tôi lên đến trên 3 triệu USD. Và người ta nói: "Ông ấy giàu lắm! Nhưng nhà quê không biết hưởng thụ (?)". Trong khi tôi là chủ trên danh nghĩa số tài sản lên đến trên 3 triệu, nhưng số nợ ngân hàng của tôi đến trên 75% thì có gì đâu để gọi là giàu? Nhưng tôi giàu vì tín dụng, vì cho đến thời điểm này tôi đã có credit line lên đến 2.500.000 USD, và có rất nhiều bạn hữu trong ngành tài chính, ngân hàng.
Và tôi lại có thêm triết lý làm giàu nữa là: Muốn giàu phải có các bạn giàu. Vì nước chỉ chảy xuôi chứ không chảy ngược. Với giới nhà giàu họ không cần khoe khoang, và không có thời giờ cho những chuyện phiếm vô bổ. Sự thành công rất dễ làm cho con người tự tin, nhưng khi thất bại thì lòng tự tin cũng trốn mất. Cái khác biệt giữa người có bản lĩnh và không bản lĩnh: là khi sa cơ thất thế người bản lĩnh vẫn không mất tự tin, và ngược lại.

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Những quyết định kinh doanh ngớ ngẩn nhất


Những quyết định kinh doanh ngớ ngẩn nhất


Tạp chí Mỹ Buisiness 2.0 vừa lựa chọn và công bố những quyết định kinh doanh trí tuệ nhất và ngớ ngẩn nhất trong làng doanh nhân thế giới năm 2005. 1. Quảng cáo ngớ ngẩn nhất: Hãng Kraft Foods quyết định tăng khối lượng sản phẩm kẹo gôm Trolli Road Kill bán ra thị trường bằng cách quảng cáo trên mạng. Thế nhưng, video clip quảng cáo lại hết sức ngớ ngẩn. Cuốn băng chiếu những con thú rừng nhỏ bé băng ngang qua đường trong đêm tối hoảng loạn khi rơi vào ánh đèn pha chói loà của một xe ôtô đang phóng tới gần. Ngay sau đó là cảnh một khách hàng mở hộp, lấy những chiếc kẹo có hình dáng những con rắn, gà con, sóc nhỏ đã bị bánh xe ôtô cán nát ra để... ăn! Kết quả là quảng cáo không những không mang lại hiệu quả như mong muốn mà ngược lại, còn bị khách hàng tẩy chay vì chống lại việc bảo vệ động vật hoang dã.

Hãng Boeing Intergraed Defense Systems đã làm công chúng kinh ngạc khi trên mặt tiền của một cao ốc tại thủ đô Washington có treo pano quảng cáo một sản phẩm khổng lồ của hãng: Máy bay vận tải quân sự đa năng V22 Osprey đang không tập... một Thánh đường Hồi giáo với ghi chú ở dưới: “Nó đang sà xuống từ trên trời. Thật thú vị , đó bắt đầu là địa ngục!”.

Cách quảng cáo dại dột này lập tức bị trừng phạt: Một cơn bão thư và điện thoại phản đối, tức giận tới tấp đổ về. Tình hình nghiêm trọng đến nỗi người đại diện của hãng là Mery Ferster phải công khai xin lỗi: “Đây đúng là một quảng cáo gây xúc phạm. Chúng tôi lấy làm tiếc vì đã cho đăng. Chúng tôi xin lỗi vì đã gây nỗi kinh sợ như vậy!”

1. Hàng hoá và dịch vụ vớ vẩn nhất

Tháng 3/2004, hãng Russel Stover đã cho bán ra thị trường sản phẩm Socola mới có hình dạng các vật dụng trong nhà thờ Thiên chúa giáo. Ngay lập tức, hãng này đã phải hứng chịu sự lên án mạnh mẽ của những người theo đạo. Các quan chức cấp cao Thiên chúa giáo cho rằng không được thể hiện tín ngưỡng theo kiểu như vậy.

Dịch vụ ngớ ngẩn nhất là dự án Wikitorianls của Michael Kinsly - Biên tập viên Phòng bạn đọc, báo Los Angeles Time. Dự án cho phép bất kỳ bạn đọc nào truy cập vào trang website của báo đều có quyền đề xuất ý kiến hiệu chỉnh các bài báo theo quan điểm cá nhân. Tuy số người truy cập có tăng vọt nhưng sự lộn xộn, xúc phạm nhau ghê gớm đã xảy ra. Kết quả là chỉ sau 3 tháng thử nghiệm, ông chủ dự án là Kinsly đã phải buộc “về vườn”.

2. Marketing ngớ ngẩn nhất

Ở Mỹ, những chiêu chào hàng bịa đặt, giả dối sẽ bị đưa ra toà và có thể bị tống vào tù. Đài phát thanh KBDS Los Angeles tổ chức một cuộc thi có giải nhất là một chiếc xe hơi đời mới Hummer H2. Người đoạt giải là cô Sennon Kastillo.

Cô này đã phải thuê vú em trông con nhỏ ở nhà để đến nhận giải thưởng. Thế nhưng tại nhà đài, thay vì trao chìa khóa ôtô mới, người ta lại tổ chức buổi lễ trang trọng để trao cho cô một chiếc... điều khiển Tivi!

Vụ “treo đầu dê, bán thịt chó” này đã bị đưa ra toà. Bị đơn không những phải bồi thường theo đúng quảng cáo mà còn phải trả thêm tiền thuê người giữ trẻ cho Kastillo!

3. Hành động ngớ ngẩn nhất